Thông tin truyện; Tên truyện: Câu chuyện đời tôi - Ngoại truyện: Tác giả: Chưa xác định: Thể loại: Truyện sex dài tập: Phân loại: Truyện teen: Tình trạng: Chưa xác định: Ngày cập nhật: 27/04/2021 21:04 (GMT+7)
P83:Truyện Ma: YỂM MẠNG LÂM PHONG – YỂM MẠNG Tập 14 -Truyện ma mới có thật MC Đình Soạn Kể Lạnh Gáy Tuyên bố Sử dụng Hợp pháp: Chúng tôi không sở hữu hoàn toàn tài liệu được biên soạn trong video này. Nó thuộc về những cá nhân hoặc tổ chức đáng được tôn trọng.
Câu chuyện đời tôi (phần cuối) Sáu tháng nay tôi rất lo lắng và buồn phiền chưa tìm ra giải pháp cho lần giận trước thì lại sa ngã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng này. Đặc biệt từ tết đến nay vợ chồng tôi suy sụp lắm, tôi rất hiếm ra khỏi nhà và phòng làm việc
Câu chuyện về cuộc đời tôi xin đề tặng cho cha tôi, ông Nguyễn Hữu Lư, và mẹ tôi, bà Thân Thị Quỳnh Trân, những người đã cam gánh chịu những hy sinh to lớn để cho sáu đứa con của mình được học hành đến nơi đến chốn hơn.
Câu chuyện đời tôi - Ngoại truyện. Website chuyển qua tên miền mới là: TruyenHeo.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email truyensextv@gmail.com nhé! Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời
. Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng. Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi. Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông “Cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “Có thiệt không đó, cu con? Không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi… tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế. Tôi lấy vợ rất muộn. Vợ là người thành phố, con nhà danh giá. Nhưng với nỗ lực và cố gắng của mình, tôi độc lập về kinh tế, không phải dựa bóng nhà vợ. Khi mọi người quây quần quanh thằng Mỏ con trai yêu quý của tôi, nhìn nó kháu khỉnh đáng yêu quá. Nhà vợ rất đông người tới. Ai cũng đòi được bế thằng Mỏ nụng nịu. Bà ngoại thằng Mỏ là người rất khó tính nói “Ông Nội bế cháu đích tôn một chút này”, cha đưa tay ra định bế thì bà ngoại khựng lại. “Trời ơi, tay ông nội sao thế, thế thì hỏng da của cháu mất…” Bà ngoại giữ thằng Mỏ lại trong lòng, vừa nói vừa nhìn bàn tay cha tôi dò xét. “Ờ… vâng, tôi lỡ… để tôi… đi rửa…” Cha tôi ấp úng rồi đi ra nhà sau để rửa tay “À, chắc ông mới làm than đó má”. Tôi nói đỡ, rồi theo cha ra sau. Mọi người lại xúm lại đòi bế thằng Mỏ. Cha tôi rửa tay, và đúng là ông làm than thật. Tức là ông phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ tôi nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng ông làm xong từ sáng sớm rồi kia mà, lẽ nào cha tôi đã già nên lẩm cẩm rồi, chẳng còn nhớ mà rửa tay nữa. Cha ơi… Thấy ông đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc. Tôi tiến lại “Cha, để con rửa cho cha”. “Thôi đi cu con, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu…” “Đưa con coi nào”, tôi giằng lấy tay ông. Trời ơi, hai bàn tay ông chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lừ. “Cha bị sao thế, cha đừng rửa bằng xà bông nữa…” tôi nói. “Ờ, hồi trước, hồi trẻ ấy, cha mày đi xây, bị xi ăn, bị dị ứng. Hôm qua tao thấy trước sân nhà mày có chỗ bị hỏng, tao hòa ít xi gắn lại. Ai ngờ lâu thế mà nó cũng bị lại…” Ông nói rồi lững thững đi vào. Vừa đi vừa chùi chùi hai bàn tay vào áo, cái dáng còng còng như oặn trĩu bởi yêu thương. Cha bước đi không còn vững nữa rồi, năm tháng ơi… Là trưởng phòng kinh doanh một công ty, tôi đi tối ngày, tranh thủ chạy về lúc trưa, lúc tối muộn. Nên cha làm gì, mọi người làm gì tôi cũng không rõ hết. Nhà tôi ở ngoại ô. Có một khoảng sân nhỏ, trồng một ít cây cối. Trong những tháng ngày này, được làm cha, được sống trong cảnh gia đình sum vầy thế này. Tôi ngỡ cuộc đời như một giấc mơ. Hay đúng hơn là cuộc đời ai rồi cũng đến lúc sống đúng như một giấc mơ, khi đã cố gắng thật nhiều. Từ chuyện bàn tay, mà cha chưa bế cháu Mỏ một lần nào. Không chỉ vì ánh mắt e dè của bà ngoại thằng Mỏ. Mà có lẽ ông tự ái bệnh người già mà, ông muốn mọi người được vui. Và hơn hết ông thương thằng Mỏ, như bà ngoại nói “Da cháu còn nhạy cảm, như thế là không tốt”. Tôi cũng chỉ im lặng. Vì nghĩ mọi thứ đều hợp lý. Hay tại vì cha là đàn ông yêu thương để trong lòng, ít ra cha cũng không như bà ngoại, khi một ngày không ẵm thằng Mõ vài lần nũng nịu là ăn cơm không nổi. Thế là cha tôi, ngày ngày lầm lũi ngoài khoảng sân nhỏ. Ông nấu nước Vằng một loại lá cho người đẻ uống rất tốt, ông quét sân, thỉnh thoảng qua chỗ mấy ông già cùng khu phố ngồi chơi. Rồi lại thỉnh thoảng về ngắm thằng Mỏ. Vợ tôi còn bảo “Ở nhà ông còn giặt cả tã, quần áo cho Mỏ”. Mặc dù có bà ngoại, hay mấy cô em vợ tôi, mà họ toàn giặt máy. Nhưng khi chưa kịp bỏ vào máy là ông lại bê đi giặt tay. Bà ngoại cũng không muốn ông phiền lòng, nên cũng đành im lặng. Nhưng tôi biết sau đó bà ngoại lại lén bỏ vào máy giặt lại, may mà bà không để cha biết… Thời gian cứ thế trôi đi, cuộc sống bình lặng êm đềm. Nhưng tình cảm trong tôi đang dậy sóng, vì từ Cha thiêng liêng, mỗi lúc vợ hay bà ngoại bế thằng Mỏ đều chỉ vào tôi bảo “Gọi ba đi, ba ba, ba ba”. Thằng bé chỉ nhìn rồi cười, đáng yêu vô vàn vô tận. Cho đến một ngày, khi tôi đang đi công tác tỉnh, vợ gọi điện “Chồng, về nhà đi, ông nội vào viện rồi”. Tôi về ngay, về liền. Cha tôi đứng lên chiếc ghế đẩu để phơi tã cho thằng Mỏ, bị trượt ngã. Khi tôi về đến nơi ông đã tỉnh, bác sĩ ái ngại nhìn tôi bảo cha chỉ bị chấn thương nhẹ, cần điều trị vài ngày là hết nhưng tinh thần thì đáng lo, cần để tâm tới ông nhiều hơn. Bà ngoại và vợ nhìn tôi ái ngại. Nước mắt tôi cứ chực tuôn chảy. Cha ơi… Tôi về nhà lấy đồ cho cha. Tôi lục túi của ông. Một ít quần áo, một tút thuốc quê đã hút phân nửa. Và… một cuốn sổ, nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu cũ kỹ, một chiếc bút được kẹp ở giữa. Tôi tò mò, tôi mở nó ra, mở ngay trang đang kẹp bút. Tôi đọc “Vậy là cháu nội tôi đã chào đời được một tuần. Nhìn con trai vui, mới biết mình đã già, đã sống hết phần đời mình mất rồi. Buồn vui lẫn lộn. Khi về bên kia gặp vợ, có thể an lòng. Nhưng mà sao già này buồn quá. Muốn được ôm thằng Mỏ vào lòng quá. Mà…. Già này nhớ những tháng ngày xưa, khi vợ bỏ lại hai cha con ra đi, một mình nuôi con trai. Một mình bế nó trên tay, một mình cho nó uống sữa, một mình ru nó ngủ, trong đêm thâu. Ôi mới như hôm qua đây thôi, mà sờ lên mái tóc đã bạc trắng mất rồi. Con trai à, cháu Mỏ à, già này yêu hai cu lắm… Bàn tay chết tiệt này, sao mày lại giở chứng đúng lúc thế…” Tôi lật tiếp những trang viết đầu, những ngày tháng đầu “Vợ, anh nhớ em, nhớ nhiều… anh không có gì để ví được… Em yên lòng, anh sẽ nuôi con, anh sẽ sống cho cả hai cuộc đời, anh sẽ làm được… Vợ, anh không chịu được nỗi đau này… Vợ ơi…” Dài lắm, tôi đọc mãi, đọc mãi, đến lúc những dòng chữ nghệch ngoạc của cha nhòa đi bởi nước mắt tôi nhỏ xuống. Tôi mới dừng lại. Cha viết nhật ký. Ông giấu tôi kỹ quá, giấu tài quá. Đàn ông như cây Lim cây Táu, mà tâm hồn ông như Liễu như Mai, rũ xuống vì yêu thương, rũ xuống vì tình cảm, rũ xuống vì cô độc. Ôi, cha già của con! “Anh ơi làm gì lâu thế, đi đưa đồ vào cho nội thay đi, anh còn ngủ ư”. Vợ tôi kêu vọng lên lầu. “Ờ… anh biết rồi…” tôi quẹt nước mắt. Gấp nhật ký của cha, bỏ lại cẩn thận. Tôi phải lén đi ra, bởi không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc, rồi phi ngay xe tới bệnh viện. Cứ tưởng được làm cha, cảm thấu được nổi thương xót khi cha mình đã ở tuổi xế chiều. Nhưng mà, thực sự giờ tôi mới nghiệm ra một điều, là với cha mẹ, dù mình có đi mòn cả lối đời cũng không thể nào thấu hết những tình thương yêu mà họ dành cho con cái. Không thể hết được đâu. Cho nên, dù ở vị trí nào, cũng chỉ biết sống cho tốt, cho thật tốt, thế mà vẫn cảm tưởng như tình cảm mình đáp lại cho mẹ cha cũng chỉ là gáo nước giữa đồng khô nắng cháy mà thôi. Những hình ảnh về cha hiện lên trong đầu, mắt tôi đỏ ngầu hoen lệ, chứa chan. “Cha…” tôi mở cửa phòng bệnh viện. “Gì đấy cu con, cha đây mà, cha có trốn đi đâu chớ, cái thằng này”. Cha vẫn gọi tôi như thế. Cả phòng bệnh đông lắm. Cha tôi ngồi dựa vào tường, tay đưa gói bánh cho đứa trẻ con ai ở giường bên, cha bụm bụm vào má nhóc con đó. Tôi chạy lại, mặc kệ ai nhìn, mặc kệ là gì đi nữa, tôi ôm lấy cha. Tôi quay mặt vào tường, cho những giọt nước mắt lăn chảy không ai thấy, tôi nói trong tiếng nấc “Cha, xin lỗi cha, con đã quên…” Bệnh viện âm thanh ồn ã vốn dĩ, mà sao tôi nghe yêu thương đập đầy nơi tim… Xuân Thu Theo Facebook Khoa Trần
Làm vợ Nghệ thuật làm dâuNghệ thuật làm vợChuyện tình yêuBí mật phòng theTruyện dài kỳTâm sự Video chọn lọc 4 nhóm thực phẩm không thể thiếu để cơ thể khỏe mạnh Những vấn đề nhạy cảm nói ra thấy xấu hổ khi vợ chồng làm chuyện ấy sau sinh 5 món trà ngon mát cho mùa hè đồng thời giúp detox cơ thể hiệu quả Bác sĩ chỉ ra 4 loại trà giải nhiệt, phòng bệnh vào mùa hè Trước khi lâm trận, nam giới dùng 1 trong 6 đồ uống này giúp trụ lâu gấp đôi, phụ nữ liệu có thích... 5 thời điểm uống mật ong tốt nhất cho sức khỏe Đàn ông nên ăn gì để sung mãn trước cuộc yêu’ Bị chồng “chê” không làm gì trong nhà, cô vợ cao tay đáp trả 6 loại thực phẩm ăn sáng giúp bạn tăng cường hiệu quả chống nắng Vì sao ăn trứng bảo quản lạnh tốt hơn trứng thường? Video Sàm sỡ cô gái, nam thanh niên nhận cái kết không thể đau hơn Clip Ông phản ứng cực nhanh, cứu cháu thoát nguy hiểm trong thang máy 5 thói quen ăn sáng có hại cho sức khỏe 5 cung Hoàng đạo sở hữu IQ cao, thông minh nhạy bén đặc biệt trong công việc Thoại phim VTV khiến khán giả rơi nước mắt Ông chồng từng trốn ân ái với vợ hóa ra có tâm sự thầm... Những tác hại đáng sợ của mì gói, thích đến mấy cũng không nên ăn nhiều Clip Thi sát hạch lái xe, cụ bà đạp nhầm chân ga và cái kết 10 thói quen vô tình khiến làn da bị lão hoá, chị em không bỏ ngay bảo sao trông già trước tuổi Khám phá 6 ngọn núi khổng lồ, cao nhất trong từng châu lục
Chuyện đời tôi, bây giờ buồn lắm bạn ơi..tôi có người yêu si tiền hơn si tình. Em mơ nào nhà nào xe. Em mơ dệt mộng trời xa. Đêm đêm ao lụa mờ thành bà Hoàng thời tôi yêu, dứt tình đành bỏ đi xa. Mang cả tình tôi rao bán giữa chợ đời. không yêu mà đành lòng sao. Em đi làm vợ người ta, tham phú phụ bần. ôi tình mình sao bạc như vôi…Người ơi…! Chữ tình em đổi em trắng thành đen, bao năm tình nghĩa phai màu. Trôi theo con nước qua cầu. Nguời ơi, chữ tiền mua hạnh phúc được sao? Thời nay tình nghĩa đâu cần sao em đành lòng quá phủ xưa kia ai cũng nói mình đẹp đôi, cứ ngỡ ngày sau hai đứa thành vợ chồng nhưng nay tình đời đổi thay em mang chữ tiền đi xa còn tôi ở lại với chữ tình nghe sao đắng cay.
Ngày ấy, khi Bin vừa mới chỉ tròn 1 tuổi, vì cuộc sống mưu sinh vì khát vọng đổi đời, tôi cùng anh trai Cả chia tay gia đình, bạn bè, người thân để ao ước sang bầu trời Châu Âu đi tìm hạnh phúc! Chia tay con thơ, một đứa trẻ vừa biết nói chỉ tròn 1 tuổi! Nước mắt nghẹn ngào, tim quặn thắt, tôi xách vali trong tiếng nấc "Chình ơi"! Hai anh em cùng người thân ra sân bay Nội Bài để bay chuyến đầu tiên của cuộc hành trình là sang Mátxcơva của Nga! Trên chuyến máy bay kéo dài 11 tiếng đồng hồ mang biết bao giọt nước mắt, tâm trạng rối bời vì thương con! Thỉnh thoảng anh trai vỗ vai và động viên tôi cố lên! Hy vọng 2 anh em tìm đuợc tương lai! Chuyến máy bay đáp tại sân bay Nga với nhiều bỡ ngỡ vì xung quanh toàn người ngoại quốc! Chúng tôi trải qua đợt kiểm tra của hải quan sân bay rồi mượn điện thoại của người việt kiều nga để gọi cho đường dây đón! Đã có tín hiệu chúng tôi được đưa ra khỏi sân bay và đến với chiếc xe 4 chỗ rất cổ xưa hay xem trong phim rồi! Đi khoảng 2 tiếng đồng hồ đến 1 tòa nhà chung cư gọi là Kho! Vừa bước xuống xe, cái lạnh thấu xương của tuyết và nhiệt độ đang âm ê buốt cả răng, lạnh cứng người, bị trượt chân bổ nhào vì lần đầu tiếp xúc với tuyết đóng băng! Vào kho, giao vào tay của tên Quang Lùn người Ninh Bình, mỗi người nạp cho nó 200$ để ở và mua thức ăn và chờ ngày đi tiếp! Thời gian ở kho thật khốn khổ, lo lắng, mong đợi, hồi hộp và bị tịch thu hết tất cả mọi phương tiện điện thoai! Anh trai tôi và tôi vẫn giấu được cái iPhone và Oppo để liên lạc về nhà! Ngày qua ngày chúng tôi được cấp thức ăn là gạo và khoai tây! Có những lúc nó mang cả thịt lợn thiu và gà thối đang trong tình trạng phân hủy, khoai tây thì đã mọc mầm! Nhưng vì không biết tiếng, không thể ra ngoài, ngày qua ngày chúng tôi nhắm mắt cho qua! Hết thức ăn là chuyển qua mì tôm! Những cuộc điện thoại đắt đỏ mấy trăm nghìn một cuộc gọi từ VN-Nga, Nga-VN, chỉ gói gọn trog câu "Con khoẻ không? béo lên đuợc tí nào không?" Sau mỗi cuộc điện thoại là nước mắt lăn dài của 2 anh em! Ai từng đi Nga vào kho của Quang Lùn sẽ rõ, chèn ép, bóc lột, tham lam... tất cả mọi tật xấu của con người nằm gói gọn ở nó! Mỗi lần nó đến thì tim như đánh trận, lo sợ hoảng hốt mặc dù trong kho có 16 người nhưng ai cũng sợ nó! Kho có 2 phòng! Phòng nhỏ dành cho tôi và 1 cô ở Hà Nội! Phòng kia dành cho 14 người nam còn lại nằm dưới đất ngủ mỗi ngày! Mỗi người mỗi quê hương, mỗi hoàn cảnh cuộc sống, ai cũng mong đổi đời lo được cho tương lai của gia đình! Hai tháng với những lời hứa hẹn là sẽ đi tiếp nhưng rồi tất cả gói gọn ở chờ đợi! Hồi đó Bin mới 1 tuổi, tôi cai sữa Bin 1 ngày là đi ngay sang đây, thời tiết thay đổi, cơn tắc sữa hoành hành, căng tràn ở cổ ở nách ở ngực làm tôi khóc suốt, sữa càng chảy càng nhớ thương con lại vào phòng nhìn tuyết rơi khóc nức nở! Một hôm tiếng mở cửa của Quang Lùn vào gọi mọi người dậy và báo tin tối nay xuất phát lên đường! Điện thoại nó thu hết không sót cái nào, không ai liên lạc được cho người nhà, không ai kịp chuẩn bị! Nó lôi hành lý của từng người ra để lục lọi và kiểm tra vơ vét tài sản! Anh trai tôi và tôi cất điện thoại ở trong túi balo của tôi vì đồ phụ nữ nó bỏ qua! Tôi và mọi người nhanh chân thay quần áo, khoác cho mình bộ quần áo nhanh nhất có thể. Anh trai tôi có chiếc áo khoác da mông cổ mà lúc đi mẹ và chị dâu mua cho chống lạnh. Ấy vậy mà nó bảo "Địt mẹ mày cởi ra nhanh đưa nó cho tao, mày đi vượt biên hay mày đi chơi!" Thế là mồm nó quát, tay nó vơ luôn cái áo mặc ngay lên người nó! Uất ức thật mà đéo làm được gì!! Một thằng Tây to vào và nói "go, go go". Tôi và anh trai được đưa xuống xe ô tô và chở đi, lo lắng, run sợ lại gặp thêm những vụ tai nạn thảm khốc dọc đường như trong film! Chưa kịp ăn, đón giao thừa bên Nga với mì tôm sống cho đến nay vì hết thức ăn nó không mua đồ ăn vào nữa... Ngày 08/03/2016 ngày mọi phụ nữ VN đang hạnh phúc đón lễ thì tôi chìm trong trận sinh tử vượt biên lịch sử, chúng tôi băng qua những chặng đường trên chiếc xe ô tô cũ, 16 người chia làm 2 đội 2 xe, đi 1 ngày 2 đêm đến bìa rừng chúng đẩy bọn tôi xuống và giao lại cho bọn xe khác! Lần này chúng tôi được xếp vào 1 chiếc xe thùng chật hẹp, hôi tanh, cũ kĩ, ẩm mốc, 16 người ngồi chồng lên nhau không có chỗ thở! Đã 2 ngày chúng tôi không có gì để ăn, không có nước để uống, không có không khí để thở, người thì ngồi chồng lên nhau! Ai cũng tê hết chân tay mà không có không gian mà cử động! Từng đoạn đường xóc như ổ gà, đau ê ẩm, đói, khát, mệt, 16 người đã kiệt sức.... Đến bìa rừng để vượt bộ chúng nó mở cửa cái rầm, 2 thằng Tây hét "go go go" như chó sủa. Tôi và mọi người chỉ kịp đi đôi giày có 30 giây! Tôi chưa kịp cột dây giày cũng đành nhảy xuống xe lao theo! Trời tối quá không nhìn thấy gì, tuyết đóng băng trơn trượt, tôi lao xuống xe trượt bổ cú đầu tiên như muốn vỡ cả xương chậu! Định mệnh, tưởng bọn chúng dừng xe cho chúng tôi ăn hoặc uống miếng nước! Chúng tôi cứ thế là trợn mắt lao, trời tối lắm nhưng vì tuyết rơi nên con đường trắng xóa, chỉ biết căng trợn mắt trong bóng đêm! Trời đổ mưa, tuyết dày hơn rất nhiều! Tôi đi được 1 quãng và giày lún dưới tuyết không rút lên được nên đành bỏ lại chạy chân không! Mọi người cũng bị trượt bổ như trượt patin! Ôi! Chân tay lạnh cứng, tôi chạy bộ với đôi chân trần trên tuyết 7 tiếng! Một người con gái đói, khát, mệt, kiệt sức, ướt đẫm vì mưa và tuyết lại thêm đôi chân đất đã bị bỏng rộp vì đi trên tuyết quá lâu! Chúng nó không cho nghỉ, cứ thế xô nhau và go go go! Ai theo không kịp kẻ ấy bại trận và bị bỏ rơi giữa rừng! Chúng tôi đấu chọi với trận sinh tử! Thỉnh thoảng tôi ngoảnh lại phía sau hét anh trai xem thử anh có lên tiếng nữa không! Vì quá mệt nên tôi bám víu vào mấy người khác! Trên đường đi bổ xuống lần nào tôi bốc từng nắm tuyết ăn từng đó! Cứ thế bốc ăn và nuốt, vì đói vì khát, đến lúc ai cũng kiệt sức bọn Tây cho nghỉ lại 5 phút, 16 người ướt sũng nằm trên tuyết thở với những tia hy vọng cuối cùng và tôi cũng vậy! Rồi thằng Tây dẫn đường sai,dẫn đi lòng vòng trong rừng không lối ra, qua từng hố sâu chúng tôi vấp ngã triền miên! Đang đi nó thấy tín hiệu của cảnh sát tuần tra! Nó chạy thục mạng và mọi người chạy theo! Tôi không hiểu chuyện gì, thấy mọi người chạy cũng quay đầu chạy! Một tiếng súng nổ vang trời và pháo sáng như cháy rừng để chúng phát tín hiệu cho đồng đội! 16 người hoảng sợ mỗi người chạy 1 hướng, còn tôi chỉ biết quay đầu là bờ, trớ trêu thay vừa chạy quay đầu húc phải cái cây lớn bị gãy chắn ngang đường, tôi bổ xuống ngã quỵ và úp mặt xuống đất nằm im nhưng tôi là người bị phát hiện và bị bắt đầu tiên vì té gần chỗ nó bắn súng nên sáng nhìn thấy được! Nó hỏi tôi, tôi nói người VN và một người tiếp theo bị bắt! Chúng tôi ra sức hét mọi người ra tự thú vì không bị bắt chúng tôi cũng bị chết đói chết khát, chết vì hổ vồ vì khi công an bắt nó chỉ chúng tôi xem dấu chân của hổ! Thế là tôi hét Anh Bình ơi! Anh Hòa Ơi! Anh Tuấn ơi..... mọi người ra đây đi thà bị bắt còn hơn bỏ mạng nơi đây! Mọi người nghe thấu tiếng gọi của tôi nên đi ra từ những bụi rậm! Tôi và mọi người được công an đưa ra bìa rừng nhưng tuyết rơi quá dày chúng tôi liên tục bị rơi xuống hố! Tôi phó mặc tất cả không thể bước đi nổi nữa! May có em Quang Hải Phòng và anh Hoà Đô Thành cứu và dìu tôi! Tôi niệm chú nam mô a di đà phật, tôi dặn mình phải sống để về với Bin! Bin còn nhỏ dại, cha mẹ trông mong! Thế là tôi gồng hết sức mình ra bìa rừng, bọn công an đánh đập mấy anh em! Nó đạp vì đi chậm quá! Anh trai tôi cũng bị đập! Chân tôi bỏng tuyết nặng, tay anh tôi bị cây đâm rách toe cả bàn tay mà lạnh tê nên mất cảm giác và không biết mình bị thương! Chúng tôi bị thất lạc 3 người giữa rừng không tìm thấy! Sau khi về biên phòng chúng tôi bị nhốt trong 1 phòng tắm hôi hám, bẩn thỉu, bọn công an đái ỉa cách nhau có 1 tấm bìa mỏng! Ngày tháng kinh khủng vượt rừng bốc tuyết ăn thay nước thay cơm, đến mức cổ họng đau buốt không nói nổi! Sau đó chúng tôi bị lục soát tiền vàng và tài sản bị tịch thu. Chúng đưa chúng tôi về tòa án và trại giam còng chúng tôi nối tay nhau lôi nhau đi mà cổ tay ứ máu như thời nô lệ 1945 ta thường xem trong film! Chúng tôi như những kẻ ăn xin nơi xứ người! Tiếng không biết, quần áo không có mặc, giày không có để đi! Mỗi người được phát 1 cốc và 1 thìa nhôm! Tôi khát quá và xin nước uống! Chúng ra hiệu cho tôi đến cái bể rửa tay bên bồn cầu! Tôi há hốc mồm ra tỏ ý không phải nhưng chúng gật gật rồi cười hả hê! Vào trại mở cửa ra là bọn Tây già trẻ lớn bé phòng 6 người, chúng hút thuốc ghê rợn và nhìn tôi bằng ánh mặt đáng sợ! Ánh mắt ghét bọn VN! Tôi run sợ không ngủ được! Ngày đầu tiên là những bữa kiểm tra và bữa ăn chan đầy nước mắt, cháo hạt có cả vỏ lúa! Tôi sáng tác bài thơ "Trong tù không bạn cũng không ca Sáng ăn cháo loãng với nước trà Trưa ta ăn nhanh hai bát nữa Một bát canh chua bát cháo hoa Tay múc mồm nhai chưa kịp nuốt Cảnh sát tới gọi trả bát đây Buổi chiều là suất khoai tây Kèm miếng cá luộc ăn ngay vội vàng Đêm đêm nằm ngủ mơ màng Nhớ cha nhớ mẹ bàng hoàng thâu đêm Nghĩ tới cu Bin càng nhớ thêm Mong trở về nước từng đêm từng ngày. Vậy đấy, ngày qua ngày bọn Tây hút thuốc đến nghẹt thở, chúng trấn lột hết quần áo ấm của tôi, tôi không biết kêu than cùng ai, mỗi bữa ăn kinh khủng trôi qua, chan cùng bao nước mắt, nhớ nhà nhớ cha mẹ nhớ con thơ!!! Từng ngày ở trại dài như cả thế kỷ! Lần đầu ra tòa xử 2 tháng lên 4 tháng 6 tháng! Bao con người quỳ xuống xin về với gia đình nhưng vô ích! Mỗi ngày chúng đưa đi tập thể dục giam trong phòng nhỏ nhiều người canh giữ! Vào đó tôi đọc được những tâm thư của biết bao con người việt nam sa lưới và tuyệt vọng ở chốn trại tây! Có người đã chết ở đây vì uất hận! Trong trại không có gì mà ăn, nào lúa, nào cá sống, nào khoai tây thối nhưng có ăn còn hơn chết đói! Anh trai tôi và mọi người mỗi ngày chỉ được chia ăn có 1 thìa cháo, uống nước trong nhà vệ sinh! Ở chung với rận cắn khắp người. Rồi 1 ngày trong những năm tháng đó tôi vượt qua được cơn thần chết! Tôi bị lên cơn đau bụng và tiêu chảy cấp tính! Phòng anh trai ở dãy đối diện và tôi hét lớn, khóc thê lương "anh ơi! em đau lắm, cứu em với, em chết mất, uống thuốc bọn tây đưa mãi không khỏi được!" Tôi gục xuống! Chúng nó ra tín hiệu gọi cấp cứu! 1-2 giờ sáng tiếng ngục tù vang vọng, rầm rầm inh ỏi, biết bao cảnh sát bao nhiêu y bác sỹ vây quanh tôi cấp cứu cho tôi! Tôi thoi thóp nhắm chìm mắt lại, chúng đo huyết áp rồi tiêm thuốc cứu sống tôi! Tôi đã thắng được thần chết! 6 tháng trại trôi qua lại ra trại hồi hương chờ kết quả về! Ăn những món ăn ghê rợn nhưng may sao còn có cơm và gọi được về nhà! 6 tháng trời bặt vô âm tín, không thông tin không liên lạc, vỡ òa sau mỗi cuộc điện thoại! Nỗi nhớ nhà tăng lên! Nhưng trớ trêu chúng tôi ngủ ở trại ký túc, ma tây nó cứ rung giường cả đêm thật đáng sợ! Nói không ai tin nhưng đó là sự thật! Cả quãng đường như 1 bộ phim! Đến ngày về bọn cảnh sát còng tay ra tận sân bay đưa lên tận máy bay! Ai cũng nhìn chúng tôi như người ngoài hành tinh vậy đó!!! Đó là chỉ nói tóm tắt ngắn gọn về vượt biên đi Châu Âu thôi! Khuyên những ai đang có ý định đi thì tìm hiểu con người và con đường đúng đắn mà đi! Đánh đổi bằng xương máu cả!!! Cuộc đời này có gì mà chưa nếm! Cuộc sống thực tại đang cố gắng từng ngày! Ai muốn đi cứ đi ai muốn rời cứ rời! Còn tôi cố gắng sống tốt rồi chắc chắn sẽ được bình yên! Miễn sao sống không hổ thẹn lòng mình và có lỗi với đời là được! Chúc tất cả những người con xa xứ có một sức khoẻ và luôn cố gắng thật nhiều để sớm về bên gia đình và người thân nhé!!! Thương tất cả những người con xa xứ! Tình Còi
Phần 1 Website chuyển qua tên miền mới là các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời tôi” thì có thể đọc ở đây Sài Gòn nắng như đổ lửa, cái nóng nôn nao người khiến một thằng cho dù đã sống ở Sài Gòn nhiều năm cũng cảm thấy thực sự khó chịu, có lẽ cái thời tiết mát lạnh của phố núi đã chiều hư tôi mất rồi. Tôi nhẹ nhàng dựng chiếc ex màu xanh sát vào bức tường loang lỗ những rêu phong phủ kín, rồi đứng dựa vào yên xe, hai chân bắt chéo đưa mắt nhìn về phía cánh cổng sắt màu trắng đã rỉ sét. Tự nhiên tôi bật cười nhìn về phía bức tường nằm trong con hẻm bên cạnh, không biết có tìm được một chút bộ phận nào của chiếc điện thoại tôi đập nát ở đây không nhỉ. Vài năm đi qua, thời gian vẫn nhanh như chó chạy, mọi thứ xung quanh vẫn như cũ, chỉ có người là khác đi nhiều. Tôi không còn là một tên nhóc ngày đó lạnh lùng nói những lời tàn nhẫn để đẩy em đi, giờ có lẽ em cũng đã trưởng thành hơn nhiều sau nhiều năm xa tôi.– Anh đang nghĩ gì vậy?– Ờ… không có gì. Trời nóng quá, sao không mặc áo khoác vô cho đỡ nắng.– Mặc vầy mới đẹp. Thấy em đẹp hông?– Ừ! Thì đẹp..nhưng mà cũng phải mặc áo khoác chứ, để nắng nó ăn đen rồi đổ thừa lắc đầu mĩm cười cởi chiếc áo khoác bám đầy bụi đường của mình đưa cho em.– Mặc áo anh đi, Sài Gòn chứ có phải bên đó đâu, mới về để vậy đi ra đường cơ thể không quen chịu nắng nóng được bệnh rồi sao.– Hì! Em biết cầm lấy áo khoác của tôi, ôm nhẹ vào người rồi nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi.– Nhìn gì? Bộ mặt anh dính gì hả?– Hông! Anh khác rồi!– Khác sao? – Hình như… anh trưởng thành hơn, nhẹ nhàng hơn, bớt lạnh lùng, vô tâm hơn.– …Tôi bật cười quay đầu ngồi lên xe đề máy, em ngồi lên phía sau, tôi cho xe chạy xuống đường hòa vào dòng người đông đúc.– Anh về hồi nào?– Tối qua, định gọi điện cho em nhưng nằm được một chút ngủ quên mất tiêu.– Hì! Anh nóng hông?– Có chứ, nhưng không sao đâu, anh là con trai mà, trước giờ anh cũng đâu thường mặc áo khoác khi đi chơi ở Sài Gòn.– Vậy sao anh đem theo áo khoác làm gì?– Dự phòng cho người phía sau mặc, hoặc trùm chân, lần nào đi xem phim mà em không than lạnh đâu.– …Bổng dưng phía sau im lặng, khẽ liếc nhìn kính chiếu hậu, gương mặt em như phủ một màn sương mờ trên mắt, phát hiện tôi nhìn, em vội quay mặt đi ra khỏi chiếc kính chiếu hậu.– Lâu đến vậy rồi anh cũng còn nhớ những thứ nhỏ nhặt đó nửa hả?– Ừ!Giữa dòng xe xuôi ngược trên đường, có một cặp đôi yên lặng không nói gì nửa, cảm giác xung quanh tưởng chừng như ngưng đọng lại nhường chỗ cho những dòng ký ức quay về. Tôi mĩm cười, gương mặt của cô gái mạnh mẽ, gai góc, khó tính của vài năm trước dường như trở về phía sau lưng. Tự nhiên thấy vui khi nhớ đến hình bóng cô ấy xinh đẹp, áo mỏng tanh chống tay bĩu môi bắt tôi trả tiền trà sữa lần đầu hai đứa gặp nhau, tự nhiên thấy buồn cười nghĩ đến mỗi khi đi bên cạnh nhau lại phải nghe em lèm bèm nói xấu tôi cái này, cằn nhằn khó chịu tôi cái kia… cách em quan tâm tôi luôn đặc biệt như vậy… im lặng như bây giờ thật có chút không vài năm xa nhau, tuy không nhiều nhưng có lẽ cũng đem đến một chút cảm giác xa lạ nào đó, nhất là với hai người từng bên nhau, hoặc đã từng yêu nhau. Thật khó để tôi quyết định chạy xe từ Đà Lạt về chỉ để gặp em nếu không muốn nói thật khó để trốn được em ở cái thành phố nhỏ bé ấy vì cậu bạn đã bán đứng nơi tôi trốn cho em biết. Nếu không về, không biết chừng em sẽ lên đó lật tung cái Đà Lạt lên cho tôi biết tay không chừng, nhiều chuyện đã xảy ra, câu chuyện tôi viết lên mang đến cuộc sống tôi vài rắc rối cũng như khiến tôi chẳng thể giấu được lòng mình với em nửa. Cái trò lạnh lùng đóng vai ác cũng không còn hiệu nghiệm với em, mọi chuyện tôi bày ra đã bị em phát hiện hết, nếu không tự nộp mình, chắc em sẽ không tha cho tôi hẹn đầu tiên chính là rạp chiếu phim, tôi và em chọn một bộ phim hành động nhẹ nhàng vừa công chiếu.– Nè nè làm gì đó?– Thì mua bắp cho em ăn nè.– Sao mua tới hai phần bự dữ vậy?– Ờ thì mua sẵn xíu em đòi ăn thêm anh khỏi cần chạy ra mua thêm.– Hứ! Làm như em ăn nhiều lắm vậy.– Có lần nào một hộp bắp đủ cho em ăn đâu.– Xí! Nhớ kỹ quá phì cười tay nhận ly nước từ cô nhân viên rồi quay người đi thẳng ra ghế chờ. Tôi nhìn theo sau, em ngày càng xinh đẹp quyến rũ, có một điều khác hôm nay em không còn mặc áo mỏng như ngày trước nửa.– Em có liên lạc với cô ấy không?– Nó hả! Liên lạc làm gì hả anh?– Nói gì ngộ vậy, dù sao cũng là bạn thân mà.– Tự nó muốn cắt đứt liên lạc với tụi em, ai mà biết nó muốn gì. Với lại có liên lạc em cũng hổng cho anh biết đâu.– Tại sao?– Vì em hổng thích… vậy thôi.– Ơ…– Ơ cái gì mà ơ. Tại anh hết chứ tại ai mà ơ.– Sao tại anh?– Hì! Ai kêu anh là người em và nó yêu làm chi. Con gái mà anh… cùng yêu một người, thân thì thân rồi cũng phải có khoảng thở phì, tay bóp nhẹ ly pepsi trong tay gượng cười– Đừng vì anh mà đánh mất tình bạn chứ. Anh… không mĩm cười lắc đầu, tay bốc một hạt bắp rang bơ đưa vào miệng– Mọi chuyện hổng như anh nhìn thấy đâu, tụi em cũng có nhiều chuyện hổng hài lòng về nhau, chỉ là để trong lòng, anh chỉ là giọt nước tràn ly…– Nhưng…– Anh tính nói đừng yêu anh chứ gì. Mấy năm qua lần nào nói chuyện anh cũng nói câu này, nhàm lắm rồi chàng ơi.– Thiệt sự là không đáng mà.– Đáng hay không tự em biết. Còn nó, anh yên tâm đi, nghe nói cuộc sống của nó cũng ổn… ít nhất ổn hơn anh. Anh… chừng nào anh mới chịu sống cho mình hả? Hồi đó anh bị nó đem ra làm trò chơi, vậy mà bây giờ anh vẫn lo lắng cho nó, nhận hết trách nhiệm, nhận hết cái xấu về mình có đáng hông? Sao anh hổng hỏi mình câu đó. Yêu anh là do em chọn, hổng muốn làm bạn với nó nửa cũng là do em chọn, mỗi lần nhìn những chuyện nó làm sau lưng anh, mỗi lần nghe nó tâm sự về anh… em thực sự rất khó chịu. Còn anh, hết lần này tới lần khác lo lắng cho nó, mỗi lần em kể sự thật là anh cứ cười cười bỏ qua, đem mấy cái kỷ niệm đẹp ra bênh vực cho nó. Bực mình hết sức!Em phụng phịu, tay siếc mạnh suýt lủng cả thịt trên bắp tay tôi.– Thôi mà… dù sao mọi chuyện đã qua rồi. Em cũng biết tính anh mà, dù sao anh và cô ấy cũng từng yêu nhau, anh tin lúc đó, cô ấy thực sự yêu anh… chính vì vậy anh muốn giữ hình ảnh đẹp của cô ấy trong lòng. Đối với cô ấy như vậy, đối với em… anh cũng sẽ như vậy.– …Tôi thở dài ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại như cố che giấu đi ánh mắt thực sự của mình– Nói anh thì cũng phải nói đến em, không phải cho dù anh làm người xấu như thế nào, đối xử tàn nhẫn với em ra sao… em cũng đòi yêu đòi chờ anh hoài đó thôi.– Nói vậy anh thực sự muốn chớ đến 10 năm thiệt luôn hả? Người ta đã có gia đình, anh còn chờ còn tìm cái gì nửa?Tôi bật cười, quay mặt qua nhìn gương mặt xinh đẹp đang bực mình của em, cô gái này vẫn luôn dễ xúc động như ngày nào…– Ai mà biết được tương lai ra sao, với lại cho đến giờ anh chưa từng nói anh sẽ chờ để quay lại với cô ấy.– Vậy anh chờ cái gì?– Anh chờ bởi vì anh đã hứa, nhưng cũng không hẳn chỉ vì lời hứa 10 năm ấy, càng không phải chờ để quay lại với cô ấy. Nhìn anh xem, anh vẫn là một người trẻ, vẫn là một con người tự do long nhong khắp nơi… chờ hay không đến hết cái hẹn 10 năm ấy cũng không khác biệt mấy. Có thể nếu cô ấy quay lại, anh và cô ấy vẫn có thể nhìn thấy nhau, nói một vài câu thăm hỏi, nhìn thấy cô ấy ổn… không phải cũng là một cách thực hiện lời hứa hay sao.– Nhưng cũng đâu phải cần phải đến 10 năm như vậy?– Trong cuộc sống, mỗi người đều có lựa chọn riêng mình… anh chọn chờ, không hẳn vì lời hứa với cô ấy… mà có lẽ bởi vì cái lời ước hẹn này do người đó bày đến đây… tôi mĩm cười… nụ cười nhẹ, nhiều năm qua mỗi lần nghĩ đến người đó, tôi lại mĩm cười như vậy.– Anh… vẫn yêu người đó nhiều đến vậy hả?– Cười
câu chuyện đời tôi ngoại truyện